Nhập điểm Online

Hộp thư

Tư liệu ảnh

Trường Trung Học Phổ Thông Hòn Đất
Chào mừng bạn đến với trường Trung học phổ thông Hòn Đất

Bài viết về trường THPT Hòn Đất của nhà thơ Vũ Thiên Kiều, cựu học sinh niên khoá 1989-1992, tặng cho cuộc thi: "Viết về mái trường tôi yêu" (19/11/2020)


NHỚ VỀ THẦY CÔ & KHÓA 1989-1992
Vũ Thiên Kiều –cựu học sinh lớp 12 B khóa 1989-1992
 
         Trường Trung học Phổ thông Hòn Đất, ngôi trường cấp III đã trọn vẹn nghĩa tình và ấm áp cho chúng tôi nương náu 3 năm, từ 1989 đến 1992.
Vâng! Chúng tôi là những học sinh tốt nghiệp cấp II từ các xã, thị trấn như Mỹ Lâm, Nam Thái, Mỹ Hiệp Sơn, Sơn Kiên, Sóc Xoài (nay là thị trấn Sóc Sơn), thị trấn Hòn Đất, Lình Huỳnh, Bình Sơn, Bình Giang… về huyện nhập học vào lớp 10 với bao tâm thế háo hức. Thuở ấy, với cuộc sống còn nhiều khó khăn, chúng tôi được học lớp 10 là oách lắm. Bởi vì, các gia đình khó khăn đều chọn cách cho con em đi tắt đón đầu. Nghĩa là học hết lớp 9 sẽ đi học sư phạm 9+3 hoặc học trung cấp nghề. Ra trường vừa có bằng tốt nghiệp cấp III vừa có sẵn nghề để mưu sinh. Khóa 1989 nhập học năm ấy, các bạn nhà xa đều tìm chỗ trọ, người thì ở nhờ khu tập thể các cơ quan Ngân hàng, Chi cục thuế, Huyện ủy hoặc ở nhà bà con… Có những bạn Phạm Văn Lý, Trần Văn Út, Trần Trọng Tính, Quách Ngọc Hiếu… vì nhà quá xa nên đã chọn cách “nương náu” ngay trong trường. Hồi ấy, trường có hai dãy phòng học. Xung quanh khuôn viên trường có đất trống, thế là các chàng ta xin Ban giám hiệu và dựng lên những cái chòi lá, rồi kê thêm vài bộ giạc làm nơi cư ngụ cho 3 năm đèn sách. Dẫu cực vì thiếu thốn đủ đường như không có nguồn nước sạch, không có điện, không có nhà vệ sinh, ấy vậy mà các chàng trai của khóa vẫn rất ư sạch sẽ và… lãng mạn.
           Hồi ấy, quý thầy cô vào giảng dạy đều từ ngoài Bắc (chủ yếu là các thầy cô từ Đại học Vinh – Nghệ An vào). Khóa chúng tôi được học thầy Nguyễn Đình Cửu, thầy Đặng Văn Sau, thầy Phan Ngọc Quế, cô Nguyễn Thị Vinh, thầy Nguyễn Xuân  Hùng, thầy Nguyễn Lộc Anh, thầy Phan Văn Kiêm, thầy Nguyễn Trí Sinh, thầy Phạm Quang Chiểu và thầy Phùng Ngọc Hiền, cô Nguyễn Thị Hồng, cô Trịnh Thị Yến.
Ba năm học với rất nhiều buồn vui gắn với trường lớp và thầy cô của từng môn học. Đó là thầy Hùng, cô Vinh dạy môn Văn. Tôi còn nhớ, những năm ấy đời sống giáo viên còn rất khổ, thầy Hùng phải bươn chải làm thêm, sắm được chiếc xe cúp 50 thầy tranh thủ buôn bán chạy chợ, rồi thì buôn bán thất bại, lỗ nhiều hơn lãi, lúc lên lớp thầy có thoáng buồn. Nhưng khi vào bài giảng thì thầy như lên đồng, quên hết nỗi khó khăn cơm áo gạo tiền, thầy để hết tâm huyết cho bài giảng ấy. Tiếng thầy giảng du dương. Tôi đam mê môn văn hơn cũng từ đó. Thầy thường nói, nếu bài văn thầy chấm được 5 điểm, chắc chắn các em sẽ đậu tốt nghiệp. Thầy Hùng cũng chính là người đã giới thiệu tôi với cơ quan Huyện ủy, khi cơ quan sang trường tuyển người về làm việc sau khi tốt nghiệp lớp 12. Sau này, khi in tập thơ đầu tiên tôi đã đem đến tặng thầy, nhưng không kịp nữa rồi, vì thầy lâm trọng bệnh và đã ra đi mãi mãi.
          Với giờ Văn của cô Vinh khi dạy lớp chúng tôi, việc học không chỉ có sự bổng bay của thơ văn chữ nghĩa mà còn có… nhạc. Những tiết thứ 5 đầy mệt mỏi nắng nóng, giọng cô lại vút lên những câu hát rất thắm tình: “Đi mô cũng nhớ về Hà Tĩnh, nhớ núi Hồng Lĩnh, nhớ dòng sông Lam…” và chúng tôi lại tỉnh táo như vừa được tắm mát ở dòng sông Lam và tiếp tục chăm chú lắng nghe cô giảng bài.

 
 
          Thầy dạy môn Hóa cho chúng tôi là thầy Quế. Cái thời ở nhà tập thể dựng bằng tre, trát vách bằng rơm bùn, thầy phải nuôi heo, nuôi gà và đi chụp ảnh thêm để ổn định cuộc sống. Bao nhiêu là việc, thêm hai con nhỏ và cô Vinh vợ thầy cũng bận bịu vừa dạy vừa làm kem nấu mì bán cho tụi học trò, ấy vậy mà thầy lúc nào cũng chỉnh tề khi lên lớp. Có thể nói tác phong sư phạm của thầy là số một. Thầy bước vào lớp với cặp da đựng giáo án, thước kẻ… và trang phục cùng tác phong rất bài bản, chuyên nghiệp. Khi vào tiết và khi xong tiết thầy đều đợi cả lớp đứng lên rất nghiêm trang, rồi thầy chào cả lớp rất chuẩn chỉ mới cho ngồi xuống. Thầy thương vợ thương con, siêng dạy siêng làm, chuẩn chỉ trong giao tiếp, nhã nhặn lịch thiệp với học trò… nhưng thầy lại vắn số. Năm 1997, thầy bị tai nạn giao thông, rồi thầy đã sớm từ biệt người thân và học trò. Thầy Phan Ngọc Quế về với đất đã hơn 20 năm, nhưng trong lòng chúng tôi, những học sinh khóa 1989-1992 vẫn luôn rưng rức nhớ về thầy.
          Thầy chủ nhiệm lớp 12 B chúng tôi là thầy Nguyễn Lộc Anh – cũng là thầy dạy môn Vật lý của Khối. Thầy hiền từ nhẹ nhàng. Thầy cho chúng tôi những nhẹ nhàng trong sinh hoạt lớp. Nhưng không vì thầy nhẹ nhàng dịu dàng mà chúng tôi sẽ ngoa ngoắt. Ngược lại không chỉ 10 bạn nữ của lớp 12 B gồm Liên Minh, Thúy Diễn, Hồng Sơn, Phan Luyến, Trúc Mai, Ngọc Oanh, Ngọc Dung, Thu Hương, Thiên Kiều, Hồng Lĩnh mà gần 30 bạn nam cũng rất ngoan. Lớp tôi cứ học tập rồi lao động, rồi cùng nhau phấn đấu thực hiện tốt nội quy nhà trường đề ra.
         Về môn Toán, năm lớp 10, lớp được thầy Phan Văn Kiêm khi ấy thầy đang làm hiệu trưởng trực tiếp giảng dạy. Tuổi học trò với các chuyện nghịch ngợm không thể thiếu, và tất nhiên môn toán cũng thuộc dạng khó. Thời ấy chưa hề có sách giải toán và làm gì có mạng internet với thư viện google khổng lồ như giờ.  Nhưng thầy Kiêm vẫn cần mẫn trong sự nghiêm túc giảng dạy cho học sinh hiểu bài. Rồi lớp tiếp tục được thầy Hiền dạy toán năm lớp 11, 12. Hồi ấy, thầy Hiền còn rất trẻ, trẻ đến độ thân thiết như một người anh, người bạn với các bạn nam. Thân thiết nhưng trong giờ học thầy vẫn… mắng chúng tôi. Thầy mắng xong thầy lại… cười xòa. Rồi thầy xuýt xoa: Thương các em quá, học vất vả, gắng đi các em. Tốt nghiệp xong thì tha hồ… iêu. Và tất nhiên, ngoài giờ học thì các bạn nam cứ xoắn lấy thầy, nào càfe, nào hỏi bài, nào tám truyện, nào cùng đến thăm nhà các bạn trong lớp. Có thể nói đến giờ, vẫn rất nhiều bạn nam khóa 89-92 hễ ngồi đâu tụ họp là cũng bấm điện thoại gọi mời thầy Hiền đến bằng được, bạn bảo có thầy có trò mới vui.
           Nếu thầy Hiền là bạn tâm giao của bọn trai, thì cô Yến dạy môn Lịch sử là bạn tâm tình của bọn nữ chúng tôi. Cô về trường khi còn rất trẻ, cô đã là chỗ dựa tinh thần, là nơi để bọn học trò nữ chúng tôi trút những tâm tư của tuổi mới lớn với cô. Vui nhất là lúc 10 đứa nữ (lớp 12 B) chúng tôi lại vinh dự được làm dàn phù dâu rất hoành tráng trong đám cưới của cô với chú Quang.
          Nhớ về thầy cô, nhớ về trường lớp, bao nhiêu là kỷ niệm. Cái thuở bọn con gái, con trai chia nhau từng cục kẹo dừa, cây kem chuối, trái xoài chua, đào chát.  Cái thuở chúng tôi phải chuyền tay nhau mượn sách giáo khoa để học. Bởi khóa chúng tôi là năm cuối cùng học theo chương trình của sách giáo khoa cũ. Sách mua ở đâu cũng không có, các dịch vụ photocoppy bấy giờ chưa hề có. Sách mượn truyền tay nhau và cũng lỗ mỗ rách bươm. Khó khăn là vậy, nhưng chúng tôi vẫn luôn được sự đồng hành và động viên khích lệ của quý thầy cô trong tất cả các môn học.
Khi chúng tôi ra trường, nhiều bạn đã tiếp tục học cao đẳng, đại học và có việc làm tốt. Nhiều bạn làm kinh doanh tại gia đình. Còn những bạn làm nông nghiệp thì ruộng vườn cũng thuộc dạng thẳng cánh cò bay. Có thể nói, khóa chúng tôi đã trưởng thành, nhiều bạn được tin tưởng và đảm đương những nhiệm vụ trọng trách quan trọng trong các cơ quan Đảng, Nhà nước, Đoàn thể và Doanh nghiệp như các bạn Liên Minh, Cầu, Điều, Thành,  Lý, Dũng, Tính, Ngọc, Thiên, Sơn, ... Rồi có bạn trở thành bác sĩ, dược sĩ như bạn Thu Oanh, Hải, Trúc Mai. Có bạn đã trở về trường làm đồng nghiệp của quý thầy cô như bạn Thúy Diễn. Riêng tôi với niềm đam mê văn chương, tôi đã vừa làm việc ở huyện vừa viết và đã được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam năm 2015.
         Năm 2019, tròn 27 năm chúng tôi rời mái trường THPT Hòn Đất, cũng là năm mà thầy Sinh, người thầy dạy môn Sinh lớp chúng tôi rời bục giảng để nghỉ ngơi và cũng là dịp chúng tôi được hội tụ về trường để gặp quý thầy cô đã và đang dạy ở trường. Rồi được gặp các anh chị khóa trước, các bạn khóa sau… Bâng khuâng và rưng rưng lắm. Tóc thầy cô xưa đã bạc, nối tiếp là thế hệ thầy cô trẻ tràn đầy nhiệt huyết về trường tiếp tục làm nhiệm vụ giảng dạy. Cơ sở vật chất của trường xưa đã được xây dựng khang trang, hiện đại hơn, nhiều cây xanh và bóng mát hơn. Bạn cũ và thầy cô, trường và lớp… như những làn nôi đã đưa bước chúng tôi vững chắc hơn trong hành trình của cuộc người cuộc đời. Trong những giờ phút hội ngộ đầy ý nghĩa và sâu sắc, chúng tôi xin cảm ơn Ban Giám hiệu, cảm ơn cô Nguyễn Thị Hồng Ánh – Hiệu trưởng nhà trường, cảm ơn quý thầy cô đã tổ chức buổi gặp mặt này. Xin chúc các quý thầy cô luôn dồi dào sức khỏe, hạnh phúc và tiếp tục thực hiện tốt nhiệm vụ trồng người. Chúc các thế hệ học sinh luôn học tập tốt, thành đạt và trở thành niềm tự hào của nhà trường.

Ơi bụi phấn dẫu bao mùa bạc trắng
Tình thầy cô nghĩa bạn mãi mặn nồng
 
         Và chúng tôi, với những tri ân lưu luyến tràn đầy xin hứa sẽ cố gắng hơn nữa trong công việc, để thật xứng đáng là những học trò của quý thầy cô, của mái trường THPT Hòn Đất yêu thương này. Và sẽ hẹn về thăm trường nhiều nhiều hơn nữa.
                                                                                               
                                                                                                           Hòn Đất, ngày 19/11/2020
                                                                                         ,                         Vũ Thiên Kiều



 

Hình ảnh hoạt động

Quảng cáo

Thống kê truy cập

936090
 Hôm nay 232
 Tuần này 2236
 Tháng này 2906
 Năm này 36191
 Tất cả 936090

Online: 1

Your IP: 3.238.96.184

Hôm nay, Thứ bảy 08/05/2021

Lịch vạn niên